Anh tốn hao thời gian nhiều hơn Trần Thương một ít, nhưng ... Cái để so sánh phẫu thuật cuối cùng không phải việc nhanh chậm!
Thôi Nguyên Vũ rất hài lòng đối với biểu hiện của mình, trong lòng anh cũng cảm thấy rất tốt, phát huy trình độ thật siêu.
Sau khi đi ra, nhìn Trần Thương:
- Thế nào tiểu Trần?
Trần Thương sững sờ:
- Ai ... Cảm giác như bị treo ấy!
Thôi Nguyên Vũ cười nói:
- Nghĩ thoáng một chút!
Trần Thương gật đầu.
Qua mấy phút, công bố thành tích vòng thứ nhất.
Thôi Nguyên Vũ vừa nhìn thành tích, 88 điểm!
Lập tức vui mừng, nhiều hơn trước không ít.
Anh quay người nhìn Trần Thương:
Tieu Trần, cậu bao nhiêu điểm?
Trần Thương nhìn điện thoại một chút, thở dài:
- Ai ... 90 điểm!
Khi nghe thấy Trần Thương thở dài, Thôi Nguyên Vũ thề, anh đã chuẩn bị an ủi cậu thật tốt, thế nhưng ... lúc này anh lại nghe được 90 điểm, Thôi Nguyên Vũ cũng sững sờ?
- Bao nhiêu?
Trần Thương:
- 90! Bác sĩ Thôi ngài bao nhiêu? 95?
Thôi Nguyên Vũ đỏ mặt!
Trong lòng sinh cảm giác như có một đám thảo nê mã *!
(DG: thảo nê mã (- căo ní mă): nghĩa là ngựa cỏ bùn, đồng âm với một câu chửi tục ở Trung Quốc là cào nĩ mã, như đ*t m* ở Việt Nam.)
Tựa như khi về tới đến trường học, một đám nhóc con thi xong đi ra hỏi thành tích:
Thi 90 điểm nói:
- Ai, tớ tối hôm qua chưa kịp đọc sách đó!
Thi 95 nói:
- Ai, tớ thật lo lắng nha.
Thi 99 điểm nói:
Ai ... To cung vo cung lo sợ!
Thi 60 điểm dương dương đắc ý:
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!