Trần Thương thở dài, hơi thất vọng.
Hạ Cao Phong đứng vừa hơi sửng sốt. Tên tiểu Trần này ... Cũng quá hoang đường rồi? Sao lại nói chuyện như vậy với chủ nhiệm Mạnh?
Lúc này, Trần Thương bỗng nhiên nói:
Ai da, em đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, lại không để mắt đến nơi này. Chỗ này chỉ là một điểm nhỏ nhưng ảnh hưởng đến khả năng khôi phục của người bệnh, đầu óc cô bị ngực ăn à?
- Sai! Sao cô lại đần như vậy chứ!
- Em quá thất vọng về cô!
- Ai ...
Trần Thương thở dài một tiếng làm Mạnh Hi vội vàng nói xin lỗi:
- Tôi ... Tôi không phải cố ý ... Tôi sai rồi!
Trần Thương không nhịn được lắc đầu.
Mà Hạ Cao Phong ở sau lưng thấy thế, nhất thời trợn tròn mắt.
Chuyện này ... Tiểu Trần và chủ nhiệm Mạnh, rốt cuộc ... Ai là giáo viên, ai là học sinh?
Đúng lúc này, Trần Thương thở dài thật sâu:
- Trình độ này của cô nếu ra ngoài tranh tài, em làm sao có thể yên tâm đây?
- Tại sao em lại có người giáo viên không hăng hái như cô chứ!
- Được rồi, em phải về. Cô nghĩ lại thật kỹ đi, tối nay về nhà dựa vào quá trình khâu động mạch chủ của em hôm nay để tổng kết kinh nghiệm. Ngày mai em kiểm tra.
Mạnh Hi không hăng hái ồ một tiếng:
Ngày mai tôi không có thời gian ...
Trần Thương:
Ngủ ít lại!
Mạnh Hi tủi thân ồ một tiếng nữa.
Làm giáo viên mà làm đến tình trạng này của bà, hẳn là không người nào làm đến ...
Thế nhưng Hạ Cao Phong lại trừng lớn mắt, dùng lực đấm một cái vào bắp đùi của mình, hơi không dám tin tưởng nhìn mọi thứ mọi chuyện, ừm ...
Hoài nghi nhân sinh!
Hai người này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lúc này, Trần Thương và Mạnh Hi hoàn tất phẫu thuật, vừa lúc quay người thì nhìn thấy Hạ Cao Phong. Hai người nhất thời liếc nhau.
Mạnh Hi:
- Chủ nhiệm Hạ ... ông ...
Hạ Cao Phong vội vàng nói:
- A! Tôi vừa tới! Phẫu thuật xong rồi à?
Mạnh Hi và Trần Thương nghe đến đó nhất thời nhẹ nhàng thở ra ...
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!