Trần Thương gật đầu, hoàn toàn chính xác, mỗi lần PK sau khi thắng lợi, đều có rơi xuống, chuyện này đối với anh mà nói, rất có lợi!
Nhưng ... Thua là không nói được rồi.
Phi phi phi!
Tôi sao có thể thua?
Đúng rồi, vào năm ngoái, bác sĩ Cát Hoài có tham gia, cậu có thể qua xin anh ta chút kinh nghiệm.
Bách Kiến Minh nói.
Khi diễn ra cuộc tranh tài năm ngoái, Mạnh Hi không có thời gian nên đành để Cát Hoài đi thi, bác sĩ Cát cũng không có gì là nổi bật, lúc đấu giải tỉnh đã vào đến vòng ba, nhưng đến vòng thứ tu lại bị Quách Vân Phi xử lý.
Ba bác nghe Trần Thương muốn dự thi, cũng rất nhiệt tình, nhao nhao đề nghị đủ loại chiêu thức.
Cát Hoài xoay người lại, cũng nghiêm túc chia sẻ kinh nghiệm.
Anh ta cũng rất nhiệt tình, dù Trần Thương chính là chướng ngại vật cản trở anh ta và Mạnh nữ thần, nhưng anh ta cũng không quá để trong lòng:
- Tiểu Trần, cuộc tranh tài được chia làm ba vòng, vòng thứ nhất vòng thứ hai thực sự không khó, bởi vì có rất nhiều bác sĩ cấp độ của bệnh viện thành phố hoặc bệnh viện cấp quận, trình độ cao thấp không đồng đều, nếu gặp phải họ, với trình độ của cậu chắc chắn không phải vấn đề, nhưng đến vòng ba, các đối thủ vòng này tương đối lợi hại, đều là các bác sĩ ưu tú của bệnh viện cấp tỉnh. Họ ai cũng mang theo tuyệt kỹ, kinh nghiệm lâm sàng vô cùng phong phú, tính cách cũng rất tốt, vì vậy cho nên độ khó được nâng cao hơn.
Trần Thương gật đầu:
- Đúng rồi, thầy Cát, giải đấu kỹ năng phẫu thuật này sử dụng người mô phỏng? Hay là người thật ..
Cát Hoài nhất thời cười:
- Đương nhiên là khuon đuc, là khuon đuc công tư chuyên môn làm huấn luyện thực hành chữa bệnh, mạch máu lớn được mô phỏng rất thật, giải đấu cuối cùng sẽ là cấp cứu người thật, tranh tài là thành tích tổng hợp.
Trần Thương sững sờ:
- Cấp cứu người thật? Là sao?
Cát Hoài nói:
- Đến lúc đó, sẽ đưa các cậu bỏ vào trung tâm thủ đô cấp cứu, cùng xe xuất phát cấp cứu thương hoạn, tiến hành cứu viện khẩn cấp với người bệnh, dĩ nhiên, sẽ có chuyên gia đi cùng, nhưng mà ... Tôi nghe nói chỉ cần cậu làm sai một bước là sẽ bị đá văng ra khỏi cục, ví dụ cậu gặp phải người bệnh cần làm cấp cứu, chuẩn đoán bệnh sai, sẽ bị loại ngay lập tức, dù sao chuyện quan trọng nhất đó là người bệnh phải được an toàn!
Trần Thương khế gật đầu, lúc này, Mạnh Hi đi tới, sau khi nhìn thấy Trần Thương, tròng mắt bỗng sáng bừng lên:
- Đi thôi, đi làm phẫu thuật với tôi.
Dứt lời, cô kéo thẳng anh đến phòng phẫu thuật.
Lúc đi, Mạnh Hi đột nhiên thả chậm bước chân, quay người nhìn Trần Thương,
hỏi:
Tiểu Trần, tôi hỏi cậu một vấn đề, nếu trong cuộc thi vô tình chúng ta gặp phải nhau, cậu sẽ chọn làm gì?
Trần Thương đang định trả lời:
- Tôi sẽ ...
Tuy nhiên lời nói chưa ra khỏi miệng, đã lập tức bị nuốt vào trong!
Trong lòng đột nhiên có mấy tiếng lộp bộp, cái này ... Giống như là một đề mất mạng vậy ?!
Mạnh Hi dùng đôi mắt to nhìn chẳm chằm Trần Thương:
- Cậu sẽ thế nào?
Trần Thương suy tư thật lâu:
- Tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ một chút ...