Ngày hôm sau, Trần Thương đến bệnh viện, buổi sáng cũng không xảy ra chuyện gì, mở ra tâm đắc khâu động mạch chủ của Quách Vân Phi, xem một cách thật cẩn thận.
Sau khi ấn mở, một lượng ký ức lớn truyền vào trong đầu anh, vô số những ký ức liên quan tới việc khâu động mạch chủ, cảm xúc, kỹ xảo khâu không ngừng truyền vào trong đầu Trần Thương.
Sau khi Trần Thương nhìn thấy những ký ức này, nhất thời có một loại cảm giác loại vô cùng tập trung.
Cái này gọi là ba cái đầu đã vượt qua được Gia Cát Lượng!
Ký ức liên quan tới động mạch chủ của Trần Thương và Quách Vân Phi không ngừng dung hợp với nhau, hợp nhất với nhau, đồng thời cũng giống như sinh ra những phản ứng hoa học.
Những phản ứng lốp bốp không ngừng liên tục cung cấp mạch suy nghĩ và ý tưởng cho Trần Thương!
Không bao lâu sau, Trần Thương mở to mắt, bỗng nhiên anh nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên!
[ Đinh! Việc chữa trị động mạch chủ tang của anh đã được nâng cấp lên cấp chuẩn hoàn mỹ! Vui lòng màu chóng hoàn thành mười thao tác phẫu thuật động mạch chủ càng sớm càng tốt, với số điểm từ chín mươi điểm trở lên, sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ tự động được nâng cấp lên cấp hoàn mỹ! ]
Sau khi Trần Thương nghe thấy thế, thì nhất thời trợn tròn mắt.
Chuẩn hoàn mỹ là cái quỷ gì?
Còn có thuyết pháp chuẩn hoàn mỹ này nữa hay sao?
Nhưng sau khi nhìn nhắc nhở của hệ thống, hai mắt của Trần Thương sáng lên, anh trực tiếp đứng dậy đi đến tầng tám của khoa ngoại tim mạch.
Với 10 ca phẫu thuật động mạch chủ tăng dần, thì đã có thể tăng đến cấp hoàn mỹ.
Cơ hội như vậy đúng là rất khó kiếm được!
Vừa vặn khi xuống thang máy, Trần Thương gặp phải Đào Mật ở phía đối diện, Trần Thương sững sờ, hai mắt lập tức sáng lên:
- Chủ nhiệm Đào? Phẫu thuật hả?
Đào Mật gật đầu:
- Ừm, vừa vặn có một ca phẫu thuật khối u động mạch chủ lên, cậu có muốn đi cùng không?
Trần Thương nghe xong hỏi:
Có thể không?
Đào Mật cười nói:
- Cái này thì có cái gì! Đi thôi ...
Trần Thương ngượng ngùng nhẹ nhàng gật đầu, nói:
- Vậy thì cám ơn chủ nhiệm Đào nhiều!
Hai người sóng đôi bước đi, đi vào trong thang máy.
Mà ở sau lưng họ, Tiền Lâm và Đồng Học Giáp hai mặt nhìn nhau.
Thầy vừa nói là muốn cho chúng ta thăm dò sâu cạn, đã nói là để chúng ta ra tay ... Tại sao khi gặp được Trần Thương thì lại không có nguyên tắc như vậy?
Tiền Lâm nhìn thoáng qua Giáp đồng học: Có còn muốn đi hay không?
Giáp đồng học: Đi cái rắm, đi sẽ bị mắng đó!
Tiền Lâm nhíu mày: Không chắc chắn, nói không chừng là ... Chủ nhiệm bị kích thích ...
Giáp đồng học cười giễu một tiếng: Chủ nhiệm bị kích thích thì sẽ mắng ai đây cơ chứ?
Tiền Lâm nhất thời sững sờ, đúng ...
Dù sao cũng đều sẽ bị mắng!
Lúc này, Đào Mật nhìn hai người bên ngoài thang máy, nói:
- Hai ngươi làm gì vậy? Còn không tranh thủ vào đi!
Hai người liếc nhau, thở dài!
Cùng là ngày tận thế, vậy phải làm gì đây!
Trần Thương thân thiết hỏi thăm hai người một chút, hai người Tiền Lâm bên ngoài cười nhưng bên trong không cười đáp lại lời anh.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!