Nếu như hắn bỏ qua Thiếu Đế Chi Chiến lần này mà ở nhà âm thầm tích xúc cũng như nuôi dưỡng và mở rộng quy mô Cổ Trùng, thành tựu ngày sau bất khả hạn lượng.
Càng nghĩ Dịch Thập Cửu càng muốn phát điên, hắn thật sự hối hận…muốn được làm lại thêm một lần.
“Lạc Nam, thù oán giữa chúng ta không quá lớn, ngươi tha mạng cho ta đi!” Dịch Thập Cửu lên tiếng cầu khẩn, thái độ hết sức chân thành.
“Hối hận rồi sao?” Lạc Nam cười tủm tỉm.
“Ta thật sự hối hận, chỉ cần ngươi tha cho ta, ngày sau ân oán của chúng ta hoàn toàn xóa bỏ!” Dịch Thập Cửu gương mặt đầy vẻ kiên quyết, mặc dù đang bị Lạc Nam đạp xuống mặt đất hết sức khó nhìn.
“Haha!” Lạc Nam ánh mắt trở nên rét lạnh: “Đáng tiếc thế gian này không có thuốc hối hận, đắc tội với ta, ngươi có thể lên đường!”
Nói xong, sát cơ bạo rạp bao phủ lấy toàn thân Dịch Thập Cửu, Lạc Hồng Kiếm lóe lên.
“Súc sinh!” Cảm nhận sát cơ của Lạc Nam là thật sự, biết tên này sẽ không tha cho mình, Dịch Thập Cửu đột nhiên cười như điên dại:
“Không tha cho ta, vậy chúng ta cùng nhau đi chết!”
Nói xong, đan điền của hắn đột ngột phình to, ẩn chứa vô tận sức mạnh, vượt xa khả năng tự bạo của một Thiên Tôn như hắn.
“HAHAHA, Lạc Nam a Lạc Nam, trong bụng ta có một con Bạo Tinh Trùng, khả năng tự bạo của nó đủ sức tiêu hủy cả hành tinh!” Dịch Thập Cửu hai mắt đỏ ngầu, lời nói như lệ quỷ đầy oán hận và trêu tức:
“Bạo Tinh Trùng cần tốn thời gian để ngưng tụ lực lượng và kích nổ, cảm ơn ngươi đã nói nhiều như vậy, tạo thời cơ cho ta đồng quy vu tận, lúc này muốn ngăn cản đã không còn kịp nữa rồi!”
Dịch Thập Cửu nhìn chằm chằm Lạc Nam, muốn nhìn thấy cảm xúc sợ hãi hiện diện trên mặt hắn.
Đáng tiếc, đáp lại hắn chính là giọng điệu trêu tức không hơn không kém của Lạc Nam:
“Thế ngươi nghĩ vì sao ta đột nhiên rảnh rỗi nói nhiều với kẻ sắp chết như ngươi làm gì?”
“Ý ngươi là sao?” Dịch Thập Cửu cảm thấy bất an.
“Truyền thừa của một trong Thất Tuyệt Cổ Tộc – Trùng Cổ Tộc không ngờ lại rơi vào tay ngươi!” Lạc Nam điềm nhiên cười:
“Trùng Cổ Tộc nổi danh nhất chính là Bạo Tinh Trùng, ta làm sao lại không biết?”
“Vì sao ngươi biết ta được truyền thừa của Trùng Cổ Tộc?” Dịch Thập Cửu hoảng hồn thoáng qua, sau đó chuyển thành cười lạnh:
“Biết thì thế nào? Bạo Tinh Trùng đã kích nổ, ngươi chờ cùng ta chết chung đi!”
Đáp lại hắn là hàng loạt động tác của Lạc Nam.
Chỉ thấy hắn đem Dịch Thập Cửu nâng lên.
Lạc Hồng Kiếm lóe lên, rọc ra một đường ngay bụng Dịch Thập Cửu.
Từ bên trong đó, một con Cổ Trùng hình thù đỏ ngầu như máu xuất hiện, trên lưng nó cỏng lấy một khối lực lượng đang được kích nổ như bom hẹn giờ.
Mặc dù nhỏ xíu, nhưng uy lực lại ngưng tụ vô cùng khủng bố.
“Hahaha, ngươi bắt nó ra thì sao? vẫn phải nổ chết thôi!” Dịch Thập Cửu phá lên cười điên dại.
Lạc Nam mặc kệ Dịch Thập Cửu nói nhảm.
Ý niệm vừa động, Bá Đỉnh cấp tốc tụ hội bên trong đan điền, sau đó nhanh chóng xuất hiện trên tay Lạc Nam.
Không nói hai lời, Lạc Nam đem Bạo Tinh Trùng ném vào trong Bá Đỉnh.
OÀNH!
Ngay vừa lúc, một tiếng nổ khủng khiếp chấn động phát ra, khiến không gian tại tầng tám ầm ầm băng liệt, Ngạo Lôi Tháp lung lay dữ dội.
Nhưng mặc kệ chấn động to lớn là thế, toàn bộ vụ nổ lại bị gói gọn bên trong Bá Đỉnh, ngay cả một tia lực lượng cũng không thể tiến ra ngoài.
Mọi thứ trở về bình tĩnh…
Dịch Thập Cửu sắc mặt cứng đờ, tròng mắt co rút, miệng há hốc nhìn chằm chằm Bá Đỉnh…
Mà Lạc Nam lúc này cũng nhìn vào Bá Đỉnh, phát hiện sau vụ nổ kinh thiên động địa mà con Bạo Tinh Trùng vẫn còn sống khỏe, chỉ có điều toàn thân hư nhược nằm rạp xuống mà thôi.
Hắn cười cười đem nó phóng ra, lại chuyển vào Linh Giới Châu.
Bá Đỉnh trở về bên trong đan điền như chưa từng xuất hiện…
“Muốn tách Bạo Tinh Trùng ra khỏi cơ thể chủ nhân của nó phải chờ lúc nó kích hoạt ngồi nổ, mà muốn Bạo Tinh Trùng kích hoạt ngồi nổ thì nó cần nhận được mệnh lệnh của chủ nhân!” Lạc Nam nhìn lấy Dịch Thập Cửu mỉm cười, bàn chân đạp đạp trên mặt hắn:
“Ta muốn thu Bạo Tinh Trùng nên cần sự phối hợp của ngươi, làm tốt lắm!”
“Ta vốn không có thói quen sỉ nhục đối thủ, vì sao tốn công giẫm đạp ngươi?” Lạc Nam thu hồi bàn chân, cười tà nói:
“Chẳng phải vì muốn chọc tức ngươi, để ngươi nhịn hết nổi dùng đến Bạo Tinh Trùng hay sao?”
“Nói nhiều với ngươi là để có thời gian cho Bạo Tinh Trùng dồn lực kích nổ, dẫn ngươi vào bẫy, ngươi nghĩ ta ngu như ngươi?”
“Lạc Nam…ngươi…Phốc!” Rốt cuộc không thể nhịn nổi uất hận, Dịch Thập Cửu mồm phun máu tươi, bất tỉnh nhân sự.
Từ đầu đến cuối hắn bại vào tay Lạc Nam triệt để, cả về lực lẫn về trí.
“Đỡ phí công!” Lạc Nam nhún vai, Hồn Lực cuồn cuộn tiến vào đầu Dịch Thập Cửu đem hắn sưu hồn.
Có được trí nhớ của Dịch Thập Cửu, hắn dễ dàng thu sạch đám Cổ Trùng còn lại trên người tên này.
Sau đó…
BÙM!
Linh hồn và thân thể bạo tạc, Dịch Thập Cửu hóa thành một đám bọt máu, chết đến không thể chết thêm được nữa…
Điểm Sinh Mệnh của Lạc Nam gia tăng minh chứng cho điều đó…
“Hàm Ngọc, Độc Nhi…lần này có thể toàn diện thắng lợi, công đầu thuộc về hai nàng!” Lạc Nam nghiêm túc khen ngợi nói.
Hiển nhiên, Độc Nhi chính là người phát hiện truyền thừa của Dịch Thập Cửu là đến từ Trùng Cổ Tộc, đem tất cả thủ đoạn của hắn nói cho Lạc Nam, bao gồm cả con Bạo Tinh Trùng tiềm ẩn trong cơ thể.
Mặc dù Độc Nhi đã bị Lạc Nam xóa đi phần lớn ký ức đau khổ và hận thù trong quá trình luyện hóa, nhưng những kiến thức quan trọng về Thất Tuyệt Cổ Tộc thì hắn vẫn lựa chọn giữ lại cho nàng, nhờ đó nàng đương nhiên nhận ra Trùng Cổ Tộc.
Mà Bắc Cung Hàm Ngọc cũng chứng minh bản lĩnh của một người từng là Thiên Đan Đế, kiến thức vô song.
Nhờ có hai nàng âm thầm hỗ trợ, Lạc Nam mới dễ dàng chiến thắng Dịch Thập Cửu đến như vậy, bằng không cũng phải tốn sức chật vật một phen, thậm chí bỏ lỡ cơ hội bắt sống đám Cổ Trùng lợi hại.
Hai nữ được Lạc Nam tán dương hé môi mỉm cười, ăn ý không nói chuyện, vô thanh thắng hữu thanh.
Mà ở phía bên kia, trước sự hợp lực của Kiều Tố Tố cùng Tinh Không Long Mã, Lôi Long Đế Tử ầm ầm ngã xuống.
Cưỡi trên lưng nó lúc này là hàng ngàn tên Lôi Binh do Kiều Tố Tố thi triển, đang ra sức công kích.
Sinh mệnh lực của Lôi Long thật sự cường ngạnh, mặc dù đã trọng thương nặng nề, nó vẫn chưa thật sự chết.
Trái lại, Điểm Sinh Mệnh của nó tuột về số 0 trước khi kịp chết, được Truyền Tống Trận truyền ra bên ngoài, may mắn giữ lại một mạng.
Mất đi tư cách leo lên Thiếu Đế Bảng.
Mà lúc này, Kiều Tố Tố ánh mắt mang theo lo lắng bước đến bên cạnh Lạc Nam, mở miệng nhẹ than:
“Tầng tám Ngạo Lôi Tháp chỉ có một người được sống tiến vào tầng chín tiếp nhận truyền thừa, chúng ta làm sao đây?”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!