Lạc Nam là một kẻ lý trí, hắn sẽ không đặt cược vào những ván bài lớn như thế này…
Đương nhiên, hắn cũng là một người thông minh, phải tận dụng mọi chức năng mình đang có…
“Thiên Cơ Bảng, ta muốn dò xét chữ tín và danh dự của Thiên Địa Hội, liệu bọn hắn có tham lam mà phá vỡ nguyên tắc hay không?” Lạc Nam âm thầm hạ lệnh…
Nếu Thiên Cơ Bảng cho ra đáp án hài lòng, Lạc Nam sẽ cân nhắc việc lấy ra Bất Tử Thụ cũng như Vảy Nghịch Long…
“KENG, ký chủ có muốn tiêu hao…”
“Baba!”
Hệ Thống chưa kịp dứt thanh âm thông báo, một tiếng kêu non nớt đã vang lên.
NGAO!
Bên trên bầu trời, Tinh Không Long Mã lao vọt đến, trên lưng chở lấy một tiểu cô nương tóc hồng khả ái như búp bê, má lúm đồng tiền, môi cười khanh khách…
Còn ai khác ngoài Tiểu Hồng Nhi?
Tiểu nha đầu này vui chơi chán rồi nên mới tìm hắn đây mà…
Từ trên lưng Tinh Không Long Mã nhảy vọt xuống, Tiểu Hồng Nhi tung tăng chạy đến ôm chân Lạc Nam, xoa xoa bụng nhỏ nói ra âm thanh quen thuộc:
“Baba, Hồng Nhi đói!”
Nàng thèm thuồng nhìn đám Vũ Hoàng Kiếm khiến chúng nó run lên.
Cảnh tượng này lập tức khiến Cuồng Khí Lão Nhân chú ý…
Lạc Nam bật cười, lấy ra một kiện Đế Cấp Hạ Phẩm Vũ Khí đưa cho Tiểu Hồng Nhi.
Cô nàng lập tức há mồm gặm lấy trong ánh mắt trợn tròn của Cuồng Khí Lão Nhân.
RĂNG RẮC…RĂNG RẮC…RĂNG RẮC…
Từng ngụm lớn ngụm nhỏ Đế Cấp Vũ Khí bị Tiểu Hồng Nhi nhai như nhai kẹo, nuốt vào trong bụng.
Sau đó, nàng thỏa mãn ợ một cái.
Ánh sáng hồng lóe lên, hóa thành Lạc Hồng Kiếm lơ lửng trước mặt.
Lạc Nam đem Lạc Hồng Kiếm cười cười vuốt ve, vắt ngang lưng.
“Cái này…cái này…cái này…”
Cuồng Khí Lão Nhân nhảy dựng lên, lắp ba lắp bắp, hãi hùng khiếp vía, kinh dị tột đột chỉ tay vào Lạc Hồng Kiếm, thân thể rung lên kịch liệt…
“Hả?” Lạc Nam cũng bị biểu hiện của Cuồng Khí Lão Nhân làm cho giật mình hỏi:
“Tiền bối không nhận ra nàng sao?”
“Binh…Binh Nhân…Binh Nhân Tộc trong truyền thuyết?” Cuồng Khí Lão Nhân liên tục hút vào vài ngụm khí lạnh, hô hấp dồn dập lên.
“Quả nhiên là nhận ra Binh Nhân Tộc!” Lạc Nam chép miệng.
Đúng như dự liệu của hắn, Binh Nhân Tộc có thể thần bí trong mắt người khác, nhưng chắc chắn không thể qua được mắt của Thiên Địa Hội.
“Ngươi…ngươi…ngươi vậy mà có Binh Nhân Tộc?” Cuồng Khí Lão Nhân không dám tin tưởng nhìn lấy Lạc Nam.
“Có gì lạ lắm sao?” Lạc Nam bĩu môi hỏi.
“Tức…tức chết lão phu!” Cuồng Khí Lão Nhân bị thái độ hời hợt của Lạc Nam chọc giận, đỏ mặt tía tai rống lên:
“Ngươi có biết, toàn bộ Cổ Việt Tộc chỉ có một kiện Binh Nhân Tộc, toàn bộ Thiên Địa Hội cũng chỉ có một kiện Binh Nhân Tộc…ngoài ra vũ trụ này chưa từng xuất hiện kiện thứ ba?”
Lạc Nam trợn mắt nói: “Quý giá như thế sao?”
Hắn nhớ lại thanh Ma Kích bị phong ấn dưới lòng Nam Vực, đó sẽ là Binh Nhân Tộc chưa được công khai sao?
“Vô tri tiểu bối!” Cuồng Khí Lão Nhân thở hổn hển, cảm thấy sắp bị đứng tim chết:
“Hai người nắm giữ Binh Nhân Tộc, một người là Hội Trưởng của chúng ta, một người chính là Tộc Trưởng của Cổ Việt Tộc, cường giả như bọn hắn mới đủ tư cách được những tồn tại cao ngạo như Binh Nhân Tộc nhận chủ!”
“Lão phu thậm chí ngay cả tư cách diện kiến Binh Nhân Tộc của Thiên Địa Hội cũng không có!”
Lạc Nam nghe xong vội vàng đem Lạc Hồng Kiếm ôm chặt, rất sợ lão già này đột nhiên lao đến cướp đoạt.
“Hừ, Binh Nhân Tộc cả đời chỉ nhận chủ duy nhất một lần, chủ còn Binh còn, chủ mất Binh mất…dù lão phu muốn cũng không cướp được của ngươi!” Cuồng Khí Lão Nhân ghen ghét nhìn lấy Lạc Nam, ánh mắt tràn ngập nóng bỏng nhìn lấy Lạc Hồng Kiếm.
Lạc Nam nghe xong thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn đề phòng nhìn Cuồng Khí Lão Nhân:
“Tiền bối dùng ánh mắt thèm thuồng như vậy thật khiến ta không an lòng a!”
“Làm ơn…cho ta quan sát Binh Nhân Tộc một chút, ta sẽ làm mọi yêu cầu của ngươi!” Cuồng Khí Lão Nhân hận không thể quỳ rạp xuống đất.
Cả đời hắn ngay cả Đế Binh cũng đã luyện chế ra, nhưng đối với tồn tại thần kỳ vượt quá khả năng lý giải như Binh Nhân Tộc quả thật ngưỡng mộ không thôi.
Bởi vì mỗi một cá thể Binh Nhân Tộc đều có năng lực riêng biệt, vô cùng cường đại, trợ giúp rất lớn cho chủ nhân, thậm chí quyết định thành bại trong các trận chiến.
Quan trọng nhất, ngay cả Đế Binh cũng sẽ bị Binh Nhân Tộc áp chế…
Đây là điều khiến mọi Thiên Khí Đế cũng đều phải bất lực.
Cuồng Khí Lão Nhân đam mê Luyện Khí không cần phải nói, hắn có một mơ ước và ý nghĩ điên cuồng rằng một ngày nào đó mình sẽ chế tạo ra được Pháp Bảo không kém so với Binh Nhân Tộc.
Đáng tiếc, muốn luyện được thì phải có hiện vật để quan sát để có thêm kiến thức…
Nhưng thân phận của hắn lại không đủ để được Tộc trưởng Cổ Việt Tộc và Hội Trưởng Thiên Địa Hội cho mượn Binh Nhân Tộc của bọn hắn.
Vì thế mơ ước và khao khát vẫn luôn chôn vùi trong tuyệt vọng.
Nào ngờ hôm nay, Cuồng Khí Lão Nhân đột nhiên chứng kiến Côn Lôn Thiếu Chủ sở hữu Binh Nhân Tộc…
Hắn làm sao có thể bỏ qua cơ hội vạn năm có một này?
“Ngươi muốn làm gì con gái ta?” Lạc Nam đem Lạc Hồng Kiếm giấu ra sau lưng, bộ dáng như không giao trứng cho ác.
“Ta có thể làm gì?” Cuồng Khí Lão Nhân u oán nói: “Muốn làm hỏng Binh Nhân Tộc chỉ có Binh Nhân Tộc mới có thể làm được, bằng không dù là Đế Binh cũng đừng mong để lại một vết rạn!”
“Lão phu chỉ muốn quan sát nàng một khoảng thời gian, để tìm hiểu rõ thêm kiến thức về Binh Nhân Tộc!”
Lạc Nam vẫn chưa an tâm: “Chỉ vậy thôi sao?”
“Lão phu có thể thề với trời đất bằng danh dự của một Luyện Khí Sư!” Cuồng Khí Lão Nhân nghiêm nghị.
Lạc Nam âm thầm gật đầu, đối với người xem trọng Luyện Khí hơn cả tính mạng như Cuồng Khí Lão Nhân, hắn đã dùng thân phận Luyện Khí Sư ra thề, xem như có lòng thành.
“Tiểu Hồng Nhi, vị gia gia kia muốn con theo hắn chơi vài ngày, thấy thế nào?” Lạc Nam vẫn tôn trọng hỏi ý Lạc Hồng Kiếm.
“Có ăn ngon sao?” Lạc Hồng Kiếm truyền ra âm thanh.
“Có…có…có…có!” Cuồng Khí Lão Nhân gật đầu như gà mổ thóc.
Lập tức lấy ra một đống lớn Đế Cấp Pháp Bảo, nhìn hoa cả mắt đặt ở trước mặt.
“Baba, Hồng Nhi muốn ăn!” Lạc Hồng Kiếm lập tức bị dụ.
Lạc Nam cười cười, nói với Cuồng Khí Lão Nhân:
“Ta chỉ cho Tiểu Hồng Nhi theo tiền bối chơi mười ngày, hơn nữa phải ở tại phạm vi của Hi Vũ Thành, trước sự giám sát trực tiếp của ta!”
“Chỉ mười ngày thôi sao?” Cuồng Khí Lão Nhân muốn khóc.
“Tiền bối có thể nhờ Linh Khê Trận Đế bố trí Gia Tốc Trận!” Lạc Nam gợi ý.
“Thông minh!” Cuồng Khí Lão Nhân vò đầu, ánh mắt tán thưởng nhìn Lạc Nam.
Lạc Nam nghiêm mặt nói: “Đổi lại, tiền bối phải cho Hồng Nhi ăn thật ngon, thật no…”
“Yên trí, cái này lão phu lo được!” Cuồng Khí Lão Nhân vỗ vỗ ngực tràn đầy tự tin.
“Ngoài ra, sau mười ngày…tiền bối phải giúp ta nâng cấp Vũ Hoàng Kiếm và một kiện Pháp Bảo khác, nếu thiếu nguyên liệu thì ngươi phải bù!” Lạc Nam giở thói đưa ra công phu sư tử ngoạm.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!