Mạnh Thanh Thanh nếu so với mỹ nhân bên cạnh Lạc Nam lúc này quả thật không có một chút ưu thế.
Lạc Nam sở hữu mỹ nhân như vậy, làm sao sẽ thèm muốn Mạnh Thanh Thanh đến mức tạo sức ép để Thủy Diễm Tông dâng lên nàng như lời Dương Diệp đã kể lại?
“Tha cho hắn một mạng, ta mặc cho ngươi xử lý!” Tàn hồn Nữ Thiên Đế giọng điệu mang theo chút cầu khẩn.
“Vì sao?” Lạc Nam hỏi.
“Linh Hồn ta bị đánh nát, chỉ có một luồng tàn hồn này là may mắn rơi vào vòng xoáy hư không rơi xuống hạ giới, được tổ tiên nhà mẫu thân của Dương Diệp phát hiện, dùng Dưỡng Hồn Ngọc thu dưỡng, ta nợ bọn hắn một ân tình!” Tàn Hồn Nữ Thiên Đế mơ hồ kể lại.
Lạc Nam gật đầu nhìn mặt dây chuyền của Dương Diệp, đó quả thật là do một khối Dưỡng Hồn Ngọc đúc thành, tàn hồn trốn ở trong đó có thể bồi dưỡng.
Đáng tiếc Dưỡng Hồn Ngọc này chỉ là vật ở hạ giới, đẳng cấp quá thấp, nó còn chưa đủ khôi phục tàn hồn cho một vị Thiên Đế, chỉ giữ lại để không tiêu tán đi mà thôi.
“Ta không có thói quen thả đi kẻ thù, dù là một con kiến!” Lạc Nam bình thản nói:
“Hơn nữa mặc dù ngươi là Thiên Đế, nhưng với trạng thái như lúc này không đủ tư cách ra điều kiện với ta!”
Tàn hồn Nữ Thiên Đế thở dài, lại không tiếp tục nói chuyện.
Hiển nhiên nàng tự hiểu lời của Lạc Nam là đúng, cũng chấp nhận số phận của mình sẽ do hắn định đoạt.
Bị đánh tan cũng tốt, sống tạm bợ quá nhiều năm…nàng chỉ muốn trả ơn cho Dương Diệp, ngày hắn thành công đứng trên đỉnh Huyền Hoàng Tinh cũng là ngày nàng chấp nhận tiêu tán.
Nào ngờ Dương Diệp chọc đến nhân vật như Lạc Nam, chỉ trách hắn không có số phận hưởng thụ…
“Nói ta nghe quá khứ của ngươi, không chừng ta sẽ cân nhắc thay đổi ý định!” Lạc Nam nhìn tàn hồn nữ Thiên Đế mỉm cười thương lượng.
Một vị Thiên Đế dù chỉ là tàn hồn cũng sẽ ẩn chứa vô số thứ để khai thác, Lạc Nam không muốn bỏ qua đĩa bánh ngon từ trên trời rơi xuống như vậy.
“Thật đáng tiếc, trạng thái hiện tại của ta ký ức cực kỳ thiếu khuyết, dù muốn nhớ lại cũng đã quên đi chín phần mười chuyện xưa, ngay cả thân phận trước đây là ai cũng không nhớ rõ!” Tàn hồn Nữ Thiên Đế yếu ớt đáp.
“Chuyện nhỏ!” Lạc Nam thản nhiên nói, vài giọt Tẩy Hồn Thủy bay ra, vẩy vào luồng Tàn Hồn.
Trong khoảnh khắc, một màn thần kỳ diễn ra.
Tẩy Hồn Thủy vừa gia nhập lập tức hòa quyện cùng Tàn Hồn, cung cấp Hồn Lực tinh khiết, đem Tàn Hồn cô động, lúc này đã loáng thoáng thấy được bóng hình của Nữ Thiên Đế, so với mờ mờ ảo ảo trước đó mạnh hơn gấp mấy phần.
“Tẩy Hồn Thủy?!” Tàn hồn Nữ Thiên Đế kinh ngạc thốt lên, giọng điệu mang theo rung động.
Vốn dĩ vừa mới tuyệt vọng muốn chết đột ngột sinh ra hy vọng sống mãnh liệt.
“Tại hạ là Côn Lôn Thiếu Chủ, trưởng làng Nhất Thế…” Lạc Nam tự mình giới thiệu nói: “Mặc dù tiêu hao vô số, nhưng nói không chừng ta có thể trợ giúp ngươi một lần nữa khôi phục và tái sinh!”
“Điều kiện là ngươi phải chứng minh được giá trị của bản thân mình!”
“Ta ngoài là Thiên Đế, còn là một vị Thiên Đan Đế, chỉ cần giúp ta cải tử hoàn sinh, ta sẽ giúp ngươi phát triển thế lực, lợi ích của một vị Thiên Đan Đế giúp đỡ ngươi hiểu rõ chứ?” Tàn hồn Nữ Thiên Đế nghiêm giọng nói.
Nếu có thể sống, ai lại muốn chết?
Đã quá nhiều năm tuyệt vọng nay lại nhìn thấy cơ hội chuyển mình, làm sao nàng cam lòng bỏ lỡ?
Vì thế trực tiếp nói ra giá trị khủng bố của mình.
“Thiên Đan Đế?” Lạc Nam với Âu Dương Thương Lan hít một ngụm khí lạnh.
Đây là cấp bậc gì?
Tại vũ trụ có được bao nhiêu vị Thiên Đan Đế cơ chứ?
Thiên Đan Đế là nhân vật sánh ngang với ba cự đầu của Đan Thần Tháp.
Sở hữu thân phận kinh thiên động địa, phất tay một cái là vô số cường giả chạy theo như vịt chỉ để cầu khẩn một viên Đế Đan.
Nhân vật như vậy, lúc này chỉ còn lại một luồng tàn hồn đang cố gắng cầu sinh?
Chẳng trách nàng chỉ tùy tiện chỉ điểm bằng chút thời gian ít ỏi đã khiến một tiểu tử xuất thân bần hàn như Dương Diệp trở thành Độ Kiếp Kỳ và Bát Cấp Luyện Đan Sư.
“Ngươi khôi phục được bao nhiêu ký ức rồi?” Lạc Nam hỏi thăm.
Trước khi xác định thân phận của vị Nữ Thiên Đế này, hắn không có ý định trợ giúp nàng khôi phục một cách triệt để.
Chẳng may nàng là một nữ ma đầu đại gian đại ác, mình cứu sống nàng khác nào tiếp tục họa hại thế gian?
Bất quá Lạc Nam cũng tin tưởng với tính cách có ân tất báo của tàn hồn đối với Dương Diệp, nàng không thể nào là kẻ đại gian đại ác được.
Chẳng qua mọi chuyện đều có khả năng xảy ra, vạn sự đều cần cẩn thận.
“Vài giọt Tẩy Hồn Thủy mặc dù giúp ta ngưng tụ thêm tàn hồn một chút, nhưng muốn có được ký ức hoàn chỉnh còn kém xa lắm!” Tàn hồn Nữ Thiên Đế lắc đầu.
Lạc Nam trầm ngâm mở miệng: “Vậy nói ra những gì ngươi nhớ được!”
“Ta chết trong một trận đại chiến long trời lỡ đất, khắp nơi có đại quân vây công, số lượng cường giả ngang cấp với ta cũng chẳng phải ít trên chiến trường này!”
Tàn hồn Nữ Thiên Đế nghiêm nghị nói:
“Nguyên nhân đại chiến hình như là do xung đột lý tưởng, kẻ địch đã chuẩn bị kỹ càng, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, ta và đồng minh chỉ từ chết đến bại, không có cơ hội xoay chuyển thế cục!”
“Chỉ nhớ được như vậy, ngoài ra ngay cả mặt mũi của kẻ thù, mặt mũi của đồng minh và tình hình cụ thể ta đều không nhớ…”
Lạc Nam cau mày.
Từ cổ chí kim, số lượng đại chiến diễn ra không hề ít, thông tin mà nữ tàn hồn cung cấp thật sự không quá khả quan để phán đoán được thân phận của nàng.
“Hệ Thống, dùng Thiên Cơ Bảng dò xét thông tin cụ thể của tàn hồn Nữ Đế trước mặt tốn bao nhiêu?”
“KENG! Tiêu hao 700 tỷ Điểm Danh Vọng!”
“Ực…” Lạc Nam nuốt nước miếng.
Đây là con số khủng bố.
“Muốn tìm hiểu lai lịch từ góc đến ngọn của một vị Thiên Đế kiêm Thiên Đan Đế đương nhiên phải chấp nhận tổn thất! hơn nữa lai lịch của nàng còn có ảnh hưởng sâu rộng…” Kim Nhi trừng mắt nhìn.
“Được rồi không vội!” Lạc Nam đóng lại Hệ Thống.
Nghĩ kỹ lại thì cái giá này cũng không quá đáng, bởi vì dò xét một tên Địa Đế như Cao Vĩ sắp đột phá Thiên Đế đã tốn 100 tỷ Điểm rồi, giá trị của một Thiên Đế và Thiên Đan Đế cộng lại chỉ gấp 7 lần Cao Vĩ, không hề đắt.
Hắn nhìn tàn hồn Nữ Thiên Đế hỏi thăm: “Ngươi chẳng lẽ ngay cả tên mình cũng không nhớ sao?”