“Các vị bớt giận!” Mạc Nhai lúc này ra vẻ điềm nhiên đứng lên, lau vết máu nơi khóe miệng, bình thản nói:
“Bổn Đế Tử cũng chỉ muốn luận bàn mà thôi, chưa từng biết đến các vị có quy định không được phép vận dụng Pháp Bảo!”
“Ngươi…” Lưu Phương sắc mặt đỏ bừng, nghiến răng: “Không giảng đạo lý!”
“Ai không giảng đạo lý?” Đại Trưởng Lão Mạc Gia cười lạnh lùng:
“Các ngươi có phổ biến cho Đế Tử nhà ta biết không được vận dụng Pháp Bảo hay không?”
“Cái này…” Lưu Lãnh mấy người á khẩu không trả lời được.
Bởi vì từ khi Mạc Nhai đến, bọn hắn quả thật chưa từng nhắc đến điều này.
Huống hồ chưa có ai lường được Trì Du Điệp có thể chiến thắng Mạc Nhai, buộc hắn phải dùng đến Trấn Hồn Châu.
Việc Trì Du Điệp bùng nổ các loại thủ đoạn chiến đấu thành thục và lão luyện vượt qua dự kiến của tất cả mọi người, bao gồm cả Lưu Phương sư phụ nàng.
Chỉ có Lạc Nam là biết rõ Trì Du Điệp từng được Tuế Nguyệt truyền thụ, nếu ngay cả một Mạc Nhai cũng đánh không lại mới là vô lý, vì thế hắn đã tập trung cao độ theo dõi, kịp thời ra tay cứu mạng nàng.
“Hừ, nếu cho phép vận dụng Pháp Bảo, như vậy trước đó chúng ta đã sử dụng rồi, nào đâu chật vật thua cuộc như vậy?” Một đám Đế Tử lúc này chen miệng vào.
Bọn hắn nhìn không quen Mạc Nhai kiêu ngạo hống hách, lúc này lên tiếng lấy lại công bằng cho Trì Du Điệp.
“Ta còn tưởng các ngươi không đủ tư cách vận dụng Đế Cấp Pháp Bảo!” Mạc Nhai lại nhún vai nói.
“Đáng ghét…” Đám Đế Tử nghẹn đỏ cả mặt.
Đại Trưởng Lão Mạc Gia bước lên, ánh mắt đục ngầu nhưng bá đạo quét quanh toàn trường, trầm giọng nói:
“Sự thật đã rõ, Đế Tử không biết quy định do các ngươi đặt ra, ngược lại có kẻ đột nhiên xen vào tỷ thí, đánh lén Đế Tử, tội đáng trách phạt!”
Vô số người rùng mình…
Sau đó, từng đôi mắt mang theo vẻ thương hại nhìn về phía Lạc Nam.
Đại Trưởng Lão của Mạc Gia có tu vi cao nhất ở nơi này, Địa Đế cấp cường giả, hắn muốn ra tay với Lạc Nam…
Trì Du Điệp lúc này mới hoàn hồn, không kịp niềm vui sum vầy cùng với Lạc Nam đã nghe được lời nói ngang ngược của Đại Trưởng Lão Mạc Gia.
Nàng phẫn nộ đến mức gương mặt trắng bệch, nhưng trong lòng cũng tràn đầy lo lắng.
Mặc dù vừa rồi Lạc Nam biểu hiện chiến lực hùng mạnh vượt qua tưởng tượng của nàng, nhưng Mạc Gia là quái vật khổng lồ, làm sao có thể chống lại?
“Đại Trưởng Lão nói đùa, thanh niên này chỉ là lo lắng cho Tiểu Điệp nên ra tay cứu viện mà thôi, nào có tội gì chứ?” Lưu Phương Trưởng Lão ra mặt nói.
Không ít người gật đầu tán thành, nếu không có Lạc Nam ra mặt, chỉ sợ Trì Du Điệp đã chết oan chết uổng.
“Haha!” Đại Trưởng Lão giận dữ cười: “Hắn thiếu gì biện pháp cứu Trì Du Điệp, mang nàng tránh thoát là được, vì sao còn đem Đế Tử Săn Ma Điện của ta đả thương?”
Toàn trường trợn mắt há hốc mồm, đối với sự vô liêm sĩ của Mạc Gia nhận thức thêm một tầng cao mới.
“Không cần nói nhiều!” Mạc Nhai cười lạnh lẽo: “Bổn Đế Tử hoài nghi kẻ này là người của Ma Giới ý đồ ám sát Đế Tử Săn Ma Điện, cần phải mang về điều tra!”
“Vô sĩ a!” Không ít người trong lòng mắng to.
Đem người về Săn Ma Điện của ngươi khác nào bắt cá bỏ vào rọ, đến lúc đó các ngươi thiếu gì cách để vu oan và hại chết một người?
“Đế Tử nói có lý…” Đại Trưởng Lão vuốt râu, bàn tay hóa thành Trảo, Địa Đế chi uy ầm ầm che phủ thương khung, chụp thẳng xuống đầu Lạc Nam.
“Không!” Trì Du Điệp sắc mặt tái nhợt.
“Mang theo Tiểu Điệp chạy trốn, lão thân cầm cự cho các ngươi một hồi!” Lưu Phương Trưởng Lão lúc này đứng ra, sắc mặt già nua đầy kiên quyết nhìn lấy Lạc Nam nói.
“Sư phụ…” Trì Du Điệp ngơ ngác nhìn.
Lần đầu tiên trong đời, nàng nhận ra hình như mình có chút hiểu lầm sư phụ…
“Nha đầu, lão thân cả đời không con không cái, Đệ Tử cũng chỉ có mình ngươi, không che chở ngươi thì che chở ai?” Lưu Phương mỉm cười nói.
“Tam muội, chúng ta trợ giúp ngươi!” Lưu Lãnh, Đại Trưởng Lão, Nhị Trưởng Lão đám người nhanh chóng lao ra, đứng cùng chiến tuyến với Lưu Phương.
Thấy cảnh tượng này, các thế lực khác âm thầm cảm thán, chẳng trách Lưu Hồn Tông có thể trở thành một trong những thế lực đứng đầu Hồn Ngọc Giới.
“Tiên Sinh…” Trì Du Điệp ánh mắt ngập nước nhìn Lạc Nam, cắn răng nói: “Chàng rời đi nơi này, hãy quên Du Điệp!”
“Nàng muốn làm gì?” Lạc Nam hứng thú hỏi.
“Thiếp sẽ ở lại sống chết cùng với Lưu Hồn Tông!” Trì Du Điệp cười thảm, nàng có ơn tất báo, không làm ra được hành vi rời tông môn của mình bỏ trốn.
“Vậy thì ta sẽ sống chết cùng nàng!” Lạc Nam cười lên ha hả.
Thân thể hắn đạp không bước ra, chỉ thoáng chốc đã ngăn cản trước mặt một đám cường giả, đối diện trực tiếp với Đại Trưởng Lão Mạc Gia.
“Hồ đồ!” Toàn trường âm thầm lắc đầu, tiểu tử này hành động quá mức theo cảm tính.
“Chết!” Mạc Nhai ánh mắt oán độc.
“Tự dâng đến cửa, theo lão phu về Săn Ma Điện điều tra!” Đại Trưởng Lão Mạc Gia nghĩa chính ngôn từ nói:
“Yên tâm! nếu ngươi thật sự vô tội, Mạc Gia sẽ thả ngươi đi!”
“Lão già, muốn bắt ta? Gọi Thiên Đế của Săn Ma Điện các ngươi đến đi!” Lạc Nam gằn lên từng chữ.
Nói xong, Lạc Hồng Kiếm đã bá đạo xuất hiện trong tay.
Lúc này đây, Lạc Hồng Kiếm đã thành công thăng thành Đế Cấp Thượng Phẩm.
Kiếm Vực ầm ầm lan tràn bao phủ toàn thân Kiếm.
Bá Lực ngập trời thiêu đốt dữ dội.
Lạc Nam tu vi Tiên Tôn bùng nổ, vô số Bất Hủ Kinh Văn xuất hiện trên cánh tay cầm kiếm:
“Hãm Quân Xa Luân Kiếm!”
Chỉ trong một khoảng cách, sắc mặt Lạc Nam trở nên dữ tợn, dồn toàn bộ Thể Lực vào cánh tay, hung hăng trảm xuống.
ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!