Trong từng ánh mắt chìn chăm chú, bà lão Mộc Linh Tộc ăn sạch Đại Tiên Đan.
Không sai, là ăn…
Thông thường, chẳng có ai gọi là ăn đan dược, nhưng kích thước Đại Tiên Đan của Lạc Nam luyện chế thật sự là quá lớn, miệng người không thể nào một hơi nuốt gọn được, chỉ có thể cắn lấy từng ngụm.
Mà theo mỗi một ngụm cắn của bà lão, đám người rõ ràng có thể nhìn thấy vô tận lực lượng tinh thuần như từng vòng xoáy trực chỉ tiến vào cơ thể già nua ốm yếu.
ẦM ẦM…
Trong khoảnh khắc, cơ thể bà lão phình to lên như một quả bóng, sắc mặt đỏ bừng vì trướng.
Toàn trường kinh sợ quá đỗi, cho rằng bạo thể đến nơi rồi.
Nhưng không, mặc dù lực lượng dồi giàu, nhưng lại ôn hòa đến cực điểm…
Chúng nó nhanh chóng dung nhập mỗi một ngóc ngách trong cơ thể, bao phủ khắp toàn thân, thanh tẩy và rột rửa từng cái tế bào đã cũ.
Thiên Địa Tiên Khí từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn mà vào, chuyển động vây quanh thân thể bà lão.
Lấy một tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy, tu vi vốn đã kẹt tại bình cảnh vô số năm như một tầng giấy mỏng bị xuyên thấu mà qua.
Khí tức trên người bà lão biến đổi nghiêng trời lệch đất.
Từ một Tôn Giả sắp hao hết thọ mệnh, phi tốc trở thành Đại Tôn.
“Đột phá rồi?” Vô số người chấn kinh hét lên thất thanh.
Dương Diệp sắc mặt âm trầm, hai mắt dần hiện lên từng tia máu.
Nhưng bấy nhiêu đó còn chưa phải điểm cuối, chỉ thấy bộ dạng bên ngoài bà lão phát sinh biến hóa, trở thành một nữ Mộc Linh Tộc ở tuổi trung niên, khí thế trên người vẫn liên tục kéo căng.
“Làm sao có thể?” Dược Trưởng Lão hét lên thất thanh, ngay cả Đan Đế như hắn cũng không dám tin tưởng.
Đám đông trợn mắt há hốc mồm.
Mãi đến khi khí tức của bà lão…à không, phải gọi là nữ tử Mộc Linh Tộc đạt đến ranh giới Địa Tôn, thì cổ lực lượng mạnh mẽ đến từ Đại Tôn Đan mới chậm rãi tiêu tán.
“Sắp đột phá Địa Tôn?” Toàn trường cả kinh hét ầm lên.
“Không…không thể nào…” Dương Diệp cùng với Địa Đế Hộ Pháp ngơ ngác lắc đầu.
Tất cả bọn hắn đều không muốn chấp nhận sự thật này, nhưng những gì vừa diễn ra thật sự xuất hiện ngay trước mặt, muốn không tin cũng không được.
“Lão thân cảm tạ Thiếu Chủ, cảm tạ Thiếu Chủ!” Nử trung niên của Mộc Linh Tộc vui mừng đến phát khóc, muốn quỳ xuống khấu đầu với Lạc Nam, lại bị hắn khoác tay ngăn cản.
Tất cả những gì vừa diễn ra giống như một giấc mơ đối với nàng, vốn dĩ cả đời phải dừng bước ở Tôn giả, sắp hao hết tuổi thọ và chết đi.
Nào ngờ, chỉ một viên Đại Tôn Đan ngoại cỡ đã thay đổi tất cả…
Chẳng những từ Tôn giả đột phá thành Đại Tôn gia tăng tuổi thọ, mà vẫn còn tiếp tục tiến thêm, chỉ thiếu chút nữa sẽ trở thành Địa Tôn cấp bậc.
Một hơi tăng gần hai tiểu cảnh giới?
“Lão phu biết mà…lão phu biết mà!” Dược Trưởng Lão kích động đến mức cơ thể run lẩy bẩy:
“Lão phu đã nói nó vượt khỏi phạm trù Tiên Đan, công dụng mang lại vượt xa Tiên Đan cùng loại thông thường!”
Thân là một Đan Đế, hắn có thể luyện ra nhiều loại Đan Dược cấp cao để giúp Tôn Giả thăng cấp đến mức này, nhưng chắc chắn Đại Tôn Đan sẽ không làm được, dù đích thân Đan Đế luyện ra cũng không được.
Nhưng Đại Tôn Đan khổng lồ của Lạc Nam lại làm được.
So với bà lão, một kẻ cuồng nhiệt với Luyện Đan như Dược Trưởng Lão còn sung sướng hơn khi chứng kiến kỳ tích.
Không có người đáp lại lời của Dược Trưởng Lão, bọn hắn vẫn đang cố gắng tiêu hóa tất cả những gì mình vừa nhìn thấy.
“Huhuhu!” Một đám Tôn Giả có mặt tại đương trường khóc rống lên.
Cảm giác hối hận bao trùm tâm trí bọn hắn, khiến bọn hắn thở dồn dập, đau đớn không tả nổi.
Vốn dĩ, cơ hội ngàn năm có một để đột phá tu vi kia thuộc về bọn hắn, nhưng vì lòng nghi ngờ không dám đứng ra mạo hiểm, nên mới thành toàn cho bà lão của Mộc Linh Tộc kia.
Làm sao không tiếc nuối? làm sao không đố kỵ và hối hận?
Đáng tiếc, trên đời không có thuốc hối hận, cơ hội được đột phá tu vi miễn phí đã trôi đi, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ duyên thuộc về người khác.
“Thế nào?” Kiếp Nhược đắc ý quét đôi mắt đẹp nhìn toàn trường: “Nói các ngươi ếch ngồi đáy giếng mà các ngươi không tin?”
Đám người im lặng, không có một ai dám phản bác lời của nàng, ngay cả Mộc Ái My và Trưởng Công Chúa trong lòng cũng đành cười khổ.
Bởi vì các nàng cũng là ếch ngồi đáy giếng a, trước đó chưa từng nghe đến có Đại Tôn Đan mang lại công hiệu kinh người như vậy.
“Thắng bại đã rõ!” Dược Trưởng Lão vuốt cằm nói.
“Có chơi có chịu!” Lạc Nam cười tủm tỉm nhìn lấy Dương Diệp: “Theo đúng giao dịch, ta muốn Nhẫn Trữ Vật cùng Tứ Thủ Bạch Hỏa của ngươi!”
“Khốn kiếp…khốn kiếp!” Dương Diệp ngửa đầu gầm lên, một cảm giác khuất nhục bao phủ tâm trí hắn.
Đường đường là Đan Tử của Đan Thần Tháp, hắn lại thua kém một tiểu tử vô danh tiểu tốt, hơn nữa còn thua đúng sở trường Luyện Đan của mình.
Đối với bản thân Dương Diệp, đây là sỉ nhục, là vết nhơ cả đời khó rửa của hắn.
Sư phụ đã từng nói thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, núi cao còn có núi khác cao hơn, dạy bảo hắn đừng xem thường thiên tài trong thiên hạ.
Nhưng Dương Diệp chưa từng nghe lọt tai, bởi vì Đan Thần Tháp là thánh địa Luyện Đan được cả Vũ Trụ công nhận và tôn sùng.
Hắn thân là Đan Tử của Đan Thần Tháp, địa vị tôn quý, từ nhỏ được thừa hưởng tài nguyên tu luyện tốt nhất, làm sao có thể luyện đan thua kém người trong cùng thế hệ.
Hiện tại sự thật hung hăng giáng cho hắn một bạt tay, cũng chứng minh lời của sư phụ dạy bảo là đúng.
“Ngươi thật sự vừa mới đột phá Đan Tôn Trung Kỳ?” Ánh mắt âm trầm nhìn lấy Lạc Nam, Dương Diệp không cam lòng hỏi.
Lạc Nam có thể luyện ra Đại Tiên Đan khổng lồ chẳng khiến Dương Diệp kinh ngạc bằng việc đột phá trong lúc tỷ thí.
Điều này quá mức hoang đường…
“Vẫn chưa chính thức trở thành Đan Tôn Trung Kỳ…” Lạc Nam không mặn không nhạt đáp.
Dương Diệp ánh mắt co rút lại, hồi lâu sau mới phun ra một hơi: “Bổn Đan Tử phục!”
Hắn hiểu ý câu trả lời của Lạc Nam.
Thông thường, một người được công nhận là Đan Tôn Trung Kỳ, vậy hắn có khả năng luyện chế được tất cả các loại Tôn Cấp Trung Phẩm Đan Dược.