Lạc Nam sững sờ.
“Thế nào?” Mộc Linh Tộc Trưởng nhận ra biểu hiện khác lạ của hắn.
“Tên rất đẹp, rất hợp với nàng…” Hắn mỉm cười.
Hai người không nói thêm gì nữa, tập trung vào chính sự.
Tộc nhân của Mộc Linh Tộc không nhiều, tuy nhiên phân tán ở khắp các nơi.
Vừa tập hợp bọn hắn, vừa điên cuồng vơ vét Tiên Dược bên trong Dược Điền…toàn bộ đưa vào Quân Lâm Khách Sạn.
Cũng may có Tiểu Tinh với tốc độ khủng bố, hành động cực kỳ nhanh nhẹn.
…
Quảng trường rộng lớn…
Toàn bộ cao tầng Đan Huyền Môn đều đang có mặt, tổ chức một cuộc thiết yến long trọng tiếp đón khách quý.
Chỉ thấy ngồi ở vị trí chủ vị lúc này không phải là hai vị Đan Đế như thường lệ, trái lại là một tên thanh niên tuấn lãng.
Chỉ lấy kẻ này một thân bạch bào, tóc đen thả xuôi ung dung, khí chất nho nhã, ngũ quan như được khắt gọt, làn da trắng nõn còn hơn nữ nhân, mắt sáng như sao, trên người có một loại khí chất siêu nhiên khác lạ, mùi Tiên Đan hảo hạng quấn quanh…
Hắn chính là khách nhân mà Đan Huyền Môn trịnh trọng tiếp đón, một trong số các vị Đan Tử của Đan Thần Tháp.
Đan Tử Dương Diệp…đệ tử của một trong ba vị Đan Đế Viên Mãn tọa trấn Đan Thần Tháp, khủng bố vô cùng.
Xét về thân phận và địa vị, Dương Diệp thuộc hàng ngũ những người trẻ tuổi cao quý nhất vũ trụ.
Bất kể là Tiên Giới hay Ma Giới, các thế lực lớn đều phải cho hắn vài phần mặt mũi.
Dương Diệp ung dung ngồi ở giữa quảng trường, thưởng thức vũ cơ bên dưới như tiên nữ ca múa, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Trưởng Công Chúa của Đại Mộc Đế Triều, bên trong lóe lên từng tia thưởng thức.
Mặc dù hắn đã từng chứng kiến không ít mỹ nhân, nhưng sư phụ của hắn cực kỳ nghiêm khắc, ở Đan Thần Tháp chỉ được phép vùi đầu Luyện Đan, nghiên cứu học hỏi các đan phương, nâng cao kiến thức cùng kinh nghiệm.
Chỉ những khi xuất hành rời khỏi Đan Thần Tháp, Dương Diệp mới có cơ hội phong lưu, thể hiện sự phóng túng của mình.
Hắn dù sao cũng là thanh niên trẻ tuổi huyết khí phương cương, đâu thể nào vì luyện đan mà cấm dục được.
Vì thế mà lúc này chứng kiến nhan sắc của Trưởng Công Chúa, Dương Diệp trong lòng bắt đầu nảy sinh ý niệm chiếm hữu.
Với thân phận và địa vị của hắn khi đến Thiên Nhiên Giới này, muốn nữ nhân nào lại không được chứ?
Thấy ánh mắt của Dương Diệp, trong lòng Trưởng Công Chúa có chút không thoải mái.
Từng nghe nói, Luyện Đan Sư đều là một đám tâm trí kiên cường, tâm cảnh vững vàng như bàn thạch, làm sao Dương Diệp này biểu lộ trần trụi như vậy? hắn thật sự là Đan Tử sao?
Có một điều mà Trưởng Công Chúa không hề biết, đó là thiên phú và tiềm lực Luyện Đan của Dương Diệp là không thể bàn cãi.
Mặc dù bình thường hắn ngã ngớn, nhưng một khi tiến hành Luyện Đan, dù cho những Đan Đế khó tính cũng phải tán thưởng.
Để trở thành Đan Tử của Đan Thần Tháp, không có ai là nhân vật đơn giản cả.
Ngồi bên cạnh Dương Diệp chính là hai vị Đan Đế của Đan Huyền Môn, lúc này Kim Huyền Đan Đế sắc mặt hơi giật giật.
“Sao thế?” Hắc Huyền Đan Đế hỏi.
“Hừ, nữ nhân kia trong lòng lại sinh ra ý muốn phản bội!” Kim Huyền Đan Đế hừ lạnh một tiếng nói.
“Mặc kệ nàng, muốn phản bội nhưng không có năng lực đó, chỉ làm bản thân càng thêm dằn vặt mà thôi!” Hắc Huyền Đan Đế cười chế nhạo.
Vì Kim Huyền Đan Đế nắm giữ Linh Hồn Bổn Nguyên của Mộc Ái My, nên chỉ cần trong lòng nàng có ý định phản bội thì hắn sẽ cảm ứng được, không có cách che giấu.
Nhiều năm qua, Mộc Ái My chưa từng thật tâm thuần phục Đan Huyền Môn, trong lòng cũng thường xuyên xuất hiện ý nghĩ phản bội.
Bất quá Kim Huyền Đan Đế và Hắc Huyền Đan Đế chưa từng để trong lòng, bởi vì nàng mặc dù có ý đồ phản bội, nhưng có dám can đảm để phản bội hay không, và có khả năng phản bội thành công hay không lại là các chuyện hoàn toàn khác.
Một khi Linh Hồn Bổn Nguyên của nàng còn ở trong tay Kim Huyền Đan Đế, Mộc Linh Tộc còn nằm dưới sự giám sát của Tiết Mạc trưởng lão, thì ý muốn phản bội của Mộc Ái My chỉ là trò cười vô nghĩa mà thôi.
Kim Huyền cùng Hắc Huyền cũng chưa từng mong muốn nàng thật tâm thuần phục, chỉ cần vẫn ngoan ngoãn cung cấp đủ số lượng Tiên Dược định kỳ cho bọn hắn là được.
Nghe hai vị Đan Đế đối thoại, Dương Diệp hứng thú cười khẽ:
“Nghe nói Mộc Linh Tộc toàn là mỹ nhân tuyệt sắc, không biết có ai đủ tư cách sánh với Trưởng Công Chúa hay chăng?”
Hai vị Đan Đế nghe vậy vuốt cằm, ăn ý cười nói:
“Mộc Linh Tộc là chủng tộc gần gũi với thiên nhiên, nên cực kỳ được thiên nhiên ưu ái, bẩm sinh mỗi người đều xinh đẹp như hoa, trầm ngư lạc nhạn!”
“Tuy nhiên Trưởng Công Chúa cũng là Phượng trong loài người, muốn sánh vai với nàng, chỉ có Mộc Linh Tộc Trưởng mà thôi!”
“Ồ…” Dương Diệp hưng phấn nói: “Bổn thiếu gia đã không nhịn được muốn diện kiến giai nhân!”
“Haha, Đan Tử không cần gấp gáp…dù sao thì Mộc Linh Tộc cũng sẽ về dưới trướng của ngài, khi đó mỗi ngày có thể nhìn đến chán thì thôi!” Hai vị Đan Đế cười ha ha.
“Nói cũng đúng!” Dương Diệp gật đầu.
Đây là lý do hắn tiếp nhận Mộc Linh Tộc.
Bởi vì các nàng là một đám mỹ nhân biết bồi dưỡng Tiên Dược, dù hắn đem về Đan Thần Tháp bao nuôi thì sư phụ cũng không tiện trách mắng.
Bởi vì Mộc Linh Tộc thật sự có thể hỗ trợ rất tốt cho một Luyện Đan Sư như hắn tiến bộ, về phần thỉnh thoảng cùng các nàng ân ái mây mưa, có thể xem như cách thức giải trí mà thôi.
Càng nghĩ Dương Diệp càng hưng phấn, hận không thể chiếm được Mộc Linh Tộc sớm hơn.
“Đợi ta tiếp nhận Mộc Linh Tộc, ngươi phải đem Linh Hồn Bổn Nguyên của Mộc Ái My trả lại cho bổn thiếu gia!” Dương Diệp nói.
“Chắc chắn rồi thưa Đan Tử!” Kim Huyền Đan Đế nịnh nọt cười.
Nghe đám nam nhân nghị luận nữ nhân một cách thô bỉ, Trưởng Công Chúa trong lòng khinh thường.
Nàng thật sự muốn đứng vậy đi về…
Bất quá phụ hoàng của nàng cực kỳ nể mặt Đan Thần Tháp, vì thế mới cử nàng đến tiếp đón tên Đan Tử này, không thể trái lệnh.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!