Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

1 Nháy 6 Bảo Bảo Tổng Tài Anh Thật Giỏi - Đào Anh Thy (Dị Bản)

Chương 301: Cùng anh ngắm bình minh

Sau khi đỡ Đào Anh Thy ngôi vào ghế lái phụ, Tư Viễn Hằng không đứng dậy mà vẫn giữ nguyên tư thế khom lưng, anh ta áp sát lại gần nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Anh đẹp trai, anh muốn đưa em về sao?” Đào Anh Thy cười ngây ngốc.

“Có chứ.”

Cô nhìn Tư Viễn Hằng bằng ánh mắt mơ màng mông lung, trong lòng đầy muộn phiền khó chịu, đôi mắt đã rưng rưng nước: “Tư Viễn Hằng, sau này anh sẽ biết em là người như thế nào…”

Tư Viễn Hằng mở cữa sổ trời của xe, cảnh đêm ở núi rừng yên bình hơn trong thành phố rất nhiều, xua tan đi mọi muộn phiền âu lo nơi phố thị.Anh ta quay đầu nhìn Đào Anh Thy đang ngũ say, vẻ mặt không chút phòng bị.Cô vân giống như trước đay.Tư Viễn Hằng vẫn luôn nghĩ, nếu như lúc ấy anh ta không màng tới tính mạng của cô mà kiên quyết ở bên cô, liệu bây giờ có xảy ra chuyện như thế này không?

Không, anh ta không làm được.

Đào Anh Thy không có lỗi, người có lỗi là Tư Hải Minh.Anh ta chỉ hận bản thân không thể bảo vệ được cô.Tư Hải Minh người đàn ông này đúng là đáng chết.

Đào Anh Thy đang ngủ say thì cảm thấy như có người đang gải cổ, cảm giác ngứa ngứa tê tê, giống như có sợ lông vũ lướt qua cổ.Cô giơ tay vỗ một cái, nhưng lát sau lông vũ lại lướt qua.

Cô ngái ngủ mắt lim dim quay mắt sang thì nhìn thấy Tư Viễn Hằng đang dùng ngón tay vuốt ve cổ mình, cô vội rụt cổ về sau.Sau khi ngủ một giắc, lúc này cô cũng đã tỉnh rượu: “Anh làm gì vậy? vẫn chưa về tới nhà sao?”

Tư Viễn Hằng nhìn cô, đôi mắt sâu thăm thẳm, giống như hai hố đen sâu không thấy đáy, mang theo chút sóng gợn lăn tăn: “Em từng nói rằng, ngoại trừ bà nội ra thì anh chính là người quan trọng nhất, hiện giờ vẫn vậy chứ?”

“Đương nhiên…” Đào Anh Thy uống nhiều rượu tới mức đầu óc đã không còn tỉnh táo, cô lập tức nói ra hết những suy nghĩ từ tận đáy long mình.

Thế nhưng, lời nói ra giống như bát nước đổ đi, không thể thu lại được.“Như vậy là đủ rồi” Tư Viễn Hằng cúi đầu, đôi môi ấm áp nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi xinh xắn của Đào Anh Thy: “Ngủ một lát đi, khi nào tới nơi anh sẽ gọi em.” Sau đó anh giúp cô thắt dây an toàn rồi đứng dậy đi vòng qua đầu xe, ngồi vào vị trí ghế lái.

Ánh mắt Đào Anh Thy mơ màng ngẩn ngơ như không biết đã xảy ra chuyện gì, trên chóp mũi vẫn còn vương lại hơi nóng khi bị anh ta hôn, một lúc lâu sau vẫn chưa tan hết.

Chiếc xe ô tô chạy vững vàng trên đường cao tốc, đầu cô nghẹo sang một bên, không hề cảm giác được sự rung lắc.Cô đang thầm nghĩ trong đầu, không biết tại sao Tư Viễn Hằng lại không hỏi ngày hôm ấy đã xảy ra chuyện gì trong căn phòng thuê đó?

Anh ta lựa chọn đè nén trong lòng sao?

Anh ta không hỏi, Đào Anh Thy đương nhiên cũng sẽ không chủ động nói.Chẳng bao lâu sau, tác dụng của rượu đã khiến cô ngủ thiếp đi.Tư Viễn Hằng không đưa cô về nhà mà đưa cô rời khỏi thành phố, đi lên một con đường núi.Con đường núi gập ghềnh khúc khuỷu, chiếc xe chạy quanh co uốn lượn một hồi rồi đi thẳng tới đỉnh núi.

“Nhìn phía trước đi”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!